Trang chủ / Chia sẻ / Mình đã “bỏ” cái chữ “Đại học” để sang Nhật

Mình đã “bỏ” cái chữ “Đại học” để sang Nhật

“Bỏ học Đại học để sang Nhật, liệu có khả thi không”, “mọi ng ơi, mình có ý định sang nhật, không biết cuộc sống thế nào”
Mấy hôm nay trên fb mình đọc được 1 số câu hỏi đại loại như vậy

3 năm trước mình đã “bỏ” cái chữ “Đại học” để sang Nhật. Nói đúng ra là mình “bỏ cuộc”, trốn chạy. Mình trượt nv1 Hvien Báo chí năm đó khoa Quan hệ công chúng lấy 22,5đ khối C. Mà mình chỉ đc có 20đ cả cộng 0.5đ r. Mình nộp nv2 đỗ khoa triết. Mình băn khoăn học Triết ra r lgi đây? K có bme trong ngành thì lsao có việc. Vì không phải ước vọng vs đầu ra quá tiêu cực nên mình bỏ ý định học đại học. Cái cảm giác tất cả hy vọng, đầu tư bố mẹ đặt hết lên mình, nhưg không làm bố mẹ mãn nguyện, thấy bản thân xấu hổ tội lỗi vô cùng.. Không cả dám nhìn mẹ, hôm báo kết quả nguyện vọng 1 chỉ đứng trước mặt mẹ vừa khóc vừa nói đúng 1 câu: “Mẹ, con xin lỗi Mẹ”. Bố mình thì giận k nói câu nào vs mình. Rồi cả cái tháng 8 năm 2012 không khí trong nhà lúc nào cũng căng đét như dây đàn. Giấy báo nv2 về, bme bảo đi nộp hồ sơ, mình k đi, mình nói không học đại học nữa, mình muốn đi Nhật, nhưg bố mẹ vs bác tính nước tiếp cho mình là chạy vào Đại học xây dựng. Mà con học khối C như mình bảo vào xây dựng thì học cái khỉ khô gì. Mình nhất quyết bỏ và không nghe bố mẹ. Vẫn quyết tâm đi. Bố có bảo mình “12 năm con ăn học,con học ngày học đêm, mà con bỏ phí sao”. Mình thương và thấy xấu hổ với bố, nhưng cũng nghĩ học đại học ở nhà, tốt nghiệp không có “chân trong” thì làm sao mà có việc. Bảo với bố “con đi, con chịu được khổ”… Rất nhanh và nguy hiểm, giờ cũng qua gần đc 3 năm rồi. Thấy quyết định ngày ấy của mình thật là đúng quá đi thôi

Bây giờ Đh ra, phần nhiều là không thể xin được việc, có việc thì cũng trái ngành. Muốn đúng ngành thì lại học lên thêm cái bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ may lắm mới có việc ấy, lại còn mất thêm tiền cốc cafe hay chén trà cho xếp lọ xếp chai nữa. Mà số tiền ấy cũng vài chục có khi vài trăm triệu chứ ít ỏi gì. Ở nhà mình, kiểu ít thầy nhiều thợ, có khi đông tiền và mối quan hệ đi trước. Năng lực và trí tuệ mới theo sau. Có tiền là có việc. Có mối quan hệ là đc thăng chức

Mình nói ra phần tiêu cực không hẳn là khuyên các bạn nên bỏ đại học để qua Nhật. Mình chỉ nói lên 1 phần nào những điều mà ai cũng nhìn ra. Còn học ở đâu cũng giống nhau, phải quyết tâm, chăm chỉ và cố gắng mới thành công được.

Nếu có bạn nào giống mình đã bỏ Đại học, để qua đây rồi, thì mình thấy không bao giờ là điều đáng để bạn phải hối hận. Nhưng tập xác định trước rất là vất vả, nếu không cố gắng và bản lĩnh vượt qua cám dỗ, rất dễ sa ngã và gục giữa chừng. Cũng biết xa gia đình, là vất vả, là cô đơn,là tủi thân lúc ốm đau bệnh tật. Nhưg đổi lại các bạn có được nhiều thứ mà khi ở nhà không bao h nghĩ sẽ làm được. Điều đơn giản là bạn đã tự mình thức dậy để đi học, đi làm thay vì đc bố mẹ gọi. Đó là tính tự giác. Bạn sẽ tự kiếm được tiền lo được cho cuộc sống, rồi bạn hiểu đc bố mẹ nuôi bạn từng ấy năm vất vả như. Đó là tự lập. Bạn có thấy mình thật to lớn khi tự làm được tất cả mọi việc khi lúc bạn ở nhà vẫn hàng tháng ngửa tay xin tiền bố mẹ. Điều đấy thôi là bạn đã thấy mình hơn bạn bè ở nhà rồi đó. Cuộc sống 1 ngày đi học ở trường 4 tiếng, rồi về đi làm 5-6 tiếng (bạn nào đi làm gửi về cho bme có bạn 10, 12 tiếng) rồi về lại lăn ra học 1-2 tiếng sẽ rèn cho các bạn thành siêu nhân, khoẻ như chưa bao giờ được khoẻ.. Hơi hơi ốm vẫn cố mò dậy đi làm ý, nghĩ nghỉ làm chả đc tiền, cố 1 chút là có ngay triệu rưỡi 2 triệu rồi như bạn mình hay nói vui là “đi vác 2 triệu về cho thầy u” ..
Mình thì nghĩ, đã bỏ tuổi thanh xuân, tuổi trẻ để ra ngoài tự lập sớm như vậy, còn trẻ tại sao lại không thể cố cơ chứ, đã đi là quyết có cái gì đó mang về, như mình là phải có ô tô đón rể cho Mẹ thì mình mới về Việt Nam và lấy chồng ý. Chấp nhận đi xa, là đánh đổi. Rồi sau này kể cho con nó nghe, nó hét lên “ba, mẹ của con thật toẹt vời”. Nghĩ đến đây thôi đã thấy có động lực r ý.

Đại học không phải con đường duy nhấtt dẫn đến thành công. Thành công đến với những con người liều lĩnh đánh đổi và cố gắng.

Nếu như ở nhà mình cầm cái đt đứng ở bến xa bus, bạn cảm lúc nào cũng phải cảnh giác không từ đâu có 1 thằng bay ra cướp đt của bạn r chạy, hay lúc lên xe bus tự dưng thấy nhạc tắt ngúm, thò tay vào túi đã mất đt r í, rơi ví là vĩnh viễn không bao h tìm thấy, ùn ùn chen lấn xem ai nhanh hơn để đc ghế ngồi, đi bệnh viện nói bị đau mũi nó lại đu thử nước tiểu của bạn, giờ hành chính từ 8h mà 10h vẫn có ông xếp đi ăn sáng ấy, 1h họp phụ huynh thì 1:30 mới có 4,5 bác đến, hay là đào vài km đường rồi cứ để đấy mấy tháng ì ạch mẶc kệ ng dân đi đường cống rãnh lồi lõm nguy hiểm, hoặc là sau 1 đêm lễ hội hay đêm bắn pháo hoA thì sẽ có vài con đường toàn rác ơi là rác, …
Thì qua đây, những chuyện đấy là không bao giờ có. Khi đi siêu thị, bạn có lỡ để quên đt hay ví ở giỏ xe thì quay ra vẫn còn đó. Rơi ví ngoài đường thì 70% sẽ có cơ hội đc nhận lại. Xếp hàng chờ đến lượt là kiểu văn hoá bất thành văn, dù có dài đến mấy chục người họ cũng không bao giờ chen nhau để đc phần. Bất kể đi vào ngân hàng, bệnh viện hay sở thị chính bạn không phải lo là không biết tiếng thì k dám đi. Có nhân viên sẽ nói đơn giản và dễ hiểu nhất cho bạn, và có nơi nhiều ng vn sinh sống họ sẽ có bảng mẫu bằng tiếng việt. Trình độ chắc quyển min1 thì mình nghĩ sẽ không sao.. Về chuyện tuân thủ thời gian thì người Nhật rất khắt khe, họ thường đến sớm hơn 5 , 10 phút, sẽ rất hiếm khi có chuyện mình phải chờ họ. Giờ hành chính từ 9h đến 7h. Nhưg họ luôn ở lại làm thêm đến khi hoàn thành xong phần việc của mình. 1 cái nhà cũ, họ quây bạt khoảng 2 tháng, rồi phù phép biến hình không tạo ra tiếng ồn, sau 2 tháng thảo bạt là có ngay ngôi nhà mới, họ sửa đường vào ban đêm để giảm tối thiểu ảnh hưởng đến dân, mỗi hôm họ sửa 1 đoạn, đoạn nào xong đoạn đấy, công trường thi công được đặt đèn báo, có nhân viên chỉ đường cho bạn tránh chỗ nguy hiểm. Dù có lễ hội thì đường hôm nào cũng vẫn sạch như hôm nào…

Có thể có ng sẽ nghĩ, người Nhật vô tâm, ác lạnh. Nhưng mình thấy cách họ sống như vậy là đơn giản, không tự thêm phiền phức cho mình. Vì nếu có chuyện gì xảy ra, họ đã có cảnh sát can thiệp.. Ở cái đất nước mà tiện đến mức đi vệ sinh có bồn cầu tự rửa, có ghế riêng cho phụ huynh cài con vào khi đi vệ sinh, thì phải hiểu đời sống tiện đến mức khôg thê phê phán được gì. Đường dành cho ng mù, thang máy có nút bấm đặt riêng cho ng khuyết tật. Khi đi tàu, người dùng xe lăn được nhân viên nhà ga trải thang bằng cho lên tàu…

Nói chung, khi đã đến Nhật rồi, thì mình nghĩ sẽ chẳng có ai hối hận đâu. Đây là ý kiến cá nhân của mình đã rút ra được sau 1 thời gian học tập và làm việc vs con người nơi đây. Còn mình là người Việt Nam nên đi đâu cũng tự hào, Việt Nam tuyệt vời lắm, có cơ hội hãy đến Việt Nam 1 lần.

明るい将来を生かしましょう‼

bo dai hoc

Link nguồn: https://www.facebook.com/groups/CongdongVietNhat/permalink/1184801798203162/

 

Đọc thêm

Nhật phát hiện kho hàng ăn cắp lớn của nhóm người Việt

Ba người Việt bị bắt khi khoảng 1.700 sản phẩm ăn cắp được phát hiện …

Leave a Reply