Trang chủ / Chia sẻ / Câu chuyện của admin học tiếng Nhật dễ như ăn bánh

Câu chuyện của admin học tiếng Nhật dễ như ăn bánh

Để tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện của mình, câu chuyện của “người làm bánh” nhé ^^

admin

CƠ HỘI ĐẾN NHẬT
Cái tính kiêu ngạo của một thằng kỹ sư non choẹt vừa ra trường làm tôi chả thèm nộp đơn xin việc đi đâu, cứ cắm cọc lì ở trường với cái cửa hàng linh kiện con con mở từ hồi năm thứ 3, tiền thì kiếm mãi chẳng ra vì không có vốn đầu tư. Gần Tết năm ấy mẹ tôi bảo ” Mày có đi Nhật không?” . Hàng trăm luồng suy nghĩ xẹt qua trong đầu, cứ kinh doanh mãi mà không có vốn cũng không xong, thấy mẹ bảo cho sang đi học tiếp, đi cho biết đây biết đó, tôi gật đầu cái rụp, lòng mừng rơn vì sắp được đi nước ngoài. Sau Tết, tôi được cho đi học một lớp huấn luyện trong 20 ngày, ở đó có những mục tiêu đặt ra cao đến nỗi mà tôi đã nghĩ là không với được: học thuộc hết bảng chữ cái tiếng Nhật, một danh sách dài các danh động tính từ các loại, chưa kể còn bắt tập thể lực mỗi ngày, chỉ để đạt yêu cầu của nhà tuyển dụng. Khó vậy, mà khi làm quen với tiếng Nhật, tôi thấy học khá vào, cũng mày mò tìm hiểu, thấy tiếng Nhật có chữ Hán – vốn là một loại chữ tượng hình mà tôi rất thích, nên tôi học ngay từ lúc đó, dù cô giáo có khuyên là giờ không cần thiết. Cuối cùng khi dự tuyển, tôi đạt thành tích khá cao phần tiếng Nhật, dù cho phần thể lực gần như là trượt, vì chạy được nửa đường đã thở bắt hơi không kịp. May mắn là vẫn qua vòng gửi xe để được học thêm 4 tháng trước khi được phái cử sang Nhật.
NHỮNG NGÀY ĐẦU LÀM QUEN VỚI TIẾNG NHẬT
Việc học khá là vất vả, giáo viên thì cứ bắn tiếng Nhật như chim hót, tôi ngồi dưới nghe tai không khác gì đàn gảy tai trâu. Học từ mới thì gào khản cả cổ vì cả lớp phải đọc đồng thanh để cho nhớ. Trong đầu tôi luôn nghĩ, liệu có cách nào học hay hơn không? Vốn đam mê nên tôi bắt đầu lao đầu vào học chữ Hán, dù ngày nào cũng vừa về đến phòng là lại phải làm ngay một núi bài tập cô giao. Ở trên lớp tôi cũng tranh thủ lén học thêm chữ Hán, đến nỗi vài lần suýt bị thu sách vì làm việc riêng trong giờ. Dần dần tôi phát hiện ra rằng giữa chữ Hán trong tiếng Nhật với từ vựng tiếng Việt, mà cụ thể hơn là Hán Việt, có một sự liên kết đặc biệt, nó khá là giống nhau về phát âm cũng như ý nghĩa. Việc đó làm tôi rất vui, việc học từ mới cũng trở nên rất nhẹ nhàng khi không phải học thuộc lòng máy móc nhiều nữa. Khi mọi thứ đã vào guồng quay của nó, tôi thấy 4 tháng với 25 bài minna khá là chậm, và tôi tự học theo lịch của mình, kết quả sau thời gian đó, tôi cũng tự leo lên hết 50 bài, và một vốn chữ hán không tệ, khoảng tầm 1000 chữ. Chủ động tìm kiếm nguồn kiến thức trong tiếng Nhật khiến tôi khá tự tin rằng mình có thể vươn xa hơn trong thứ ngôn ngữ được coi là khó nhất thế giới này.
MỘNG ĐẸP TAN VỠ
Khi làm hồ sơ đi, mẹ tôi cũng chỉ nói là đi học theo chương trình của Bộ, nhà có cơ cấu lắm mới xin được một suất đi, nên tôi ngồi vẽ ra nhiều viễn cảnh lắm. Nhưng vào đến nơi mới biết, là chương trình phái cử tu nghiệp sinh ( mãi đến về sau mới biết tu nghiệp sinh là gì @@) . Dù biết thế, tôi vẫn tặc lưỡi “Cứ sang được là ngon rồi, bên ấy kiếm ra tiền, vất vả tí cũng không sao”. Thế là cứ yên tâm học cho đến ngày có đơn hàng phỏng vấn. Nghe đâu là đơn giàn giáo. Nghe mấy anh sempai nói nghề này vất vả lắm, mà cũng chưa biết thực tế thế nào. Lúc đấy vẫn tặc lưỡi ” Sang được là được” . Mặt mũi tôi trông cũng cũng sáng sủa lanh lợi nên được giám đốc chọn ngay, khi về còn không quên chụp vài cái ảnh lưu niệm. Thời gian cứ thế trôi, rồi cũng đến ngày sang đến Nhật. Ấn tượng đầu tiên là ở đây cái gì cũng sạch sẽ ngăn nắp hết, cảm giác rất là thích. Sau một tháng quanh quẩn trong trung tâm đào tạo, cuối cùng tôi cũng được về công ty, mang theo tâm trạng háo hức về 1 cuộc sống mới, 1 công việc mới cho 3 năm dài trước mắt
CÔNG VIỆC KINH KHỦNG
Ngày đầu tiên đi làm, tôi còn nhớ như in cái cảm giác ấy, cảm giác vác hai cái cột giáo dài 3m6 nặng 13.6kg một cái, leo lên tầng 2 trong nguyên 1 ngày, miệng khô khốc, đắng chát, vai bên phải đỏ rát như phải bỏng, hai chân thì nhũn hết cả ra. Trong đầu thầm nghĩ “Mình đang làm cái quái gì đây??? Đang mơ à? Phải làm thế này 3 năm sao ” . Nhưng hóa ra, đấy mới là ngày nhan hạ nhất. Vì sau này toàn phải vác rất nặng, leo những giàn giáo 3-40m, nhìn người thì nhỏ như con kiến, sảy chân phát là tan biến hết. Công việc ngoài trời, bất chấp thời tiết, nắng, mưa, gió, tuyết vẫn phải đi làm bình thường, chưa kể là hồi mới đầu đi làm, không hiểu công việc bị tụi làm cùng chửi mắng, lắm lúc ức chế mà không chịu được. Lúc đấy, tôi còn hạ quyết tâm cố gắng chịu đựng 1 năm và lập kế hoạch bỏ về vì khổ quá.
NGHĨ TÍCH CỰC, HÀNH ĐỘNG TÍCH CỰC
Nhưng dần sau, tôi cũng nghĩ tích cực được hơn một chút. Tôi nghĩ rằng, ở đây cái mình được lớn nhất không phải là tiền, vì lương tháng trừ ăn đi cũng chỉ được có 8 man, mà cái được lớn nhất là có cơ hội giao tiếp tiếng nhật hằng ngày. Tôi tranh thủ học chăm hơn vì tôi biết, nếu mình mang kiến thức trong tay, sẽ kiếm được nhiều hơn bây giờ nhiều. Hàng ngày tôi phải dậy rất sớm, từ 4h sáng để đi đến công trường vì xa, và về thì dĩ nhiên cũng rất muộn, 8-9h tối . Nhưng thuận lợi ở chỗ là tôi có thể học bài trên xe, dù buồn ngủ hay mệt đến đâu cũng cố căng mắt ra mà học, đến mức ông phụ trách phải nói bao lần ” mày học làm gì, học công việc đi, học cái này không ra tiền đâu” Nhờ thế, sau vài tháng tôi có thể nghe đại khái họ nói cái gì và tự tin để giao tiếp.
“LÀM BÁNH”
Một ngày chủ nhật cuối tháng 1/2015, tự dưng cao hứng ghép mấy cái từ vựng vào thơ và muốn chia sẻ với mọi người, chủ yếu là mấy kohai đi cùng chương trình xem, thế là quyết định lập page. Tôi rất thích trang tiếng Trung dễ như ăn kẹo, nên đặt tên page là tiếng Nhật dễ như ăn bánh cho nó vui. Sau mấy tháng nung nấu, cuối cùng tôi cũng có dũng khí để làm clip đầu tiên hướng dẫn về chữ Hán, cái mà tôi cảm thấy nếu mọi người đều biết phương pháp học này thì tiếng Nhật sẽ không còn khó quá nữa. Rồi một hôm tình cờ, tôi xem được 1 clip thầy giáo Tây dạy tiếng Anh bằng nhạc Rap, cũng đơn giản, mà hay hay. Tôi nghĩ bụng: “ Thế này thì mình cũng làm dược”. Thế là đi làm về ngồi viết một mạch một bài kiểu dạng vè, nói về 50 bộ thủ chữ Hán thông dụng, xong sau đó đọc trên nền nhạc, rồi lại mất công làm hình minh họa nữa. Làm xong xuôi mệt quá, tôi up lên page rồi đi ngủ luôn. Sáng hôm sau giật mình khi xem kết quả, như kiểu trúng số khi mà nhận được hàng mấy chục nghìn lượt view, hàng nghìn like và share trên face book, Được mọi người đánh giá là trực quan, sinh động và hiệu quả nên trong lòng mừng rơn, chỉ thiếu nước chạy vòng vòng kêu “eureka” thôi. Khi đã có ý tưởng đó, tôi tiếp tục suy nghĩ, làm cách nào để lấy được âm nhạc để truyền tải kiến thức. Hôm 20/10, tôi có hát tặng mẹ một bài hát, là bài Nhật ký của mẹ, thế xong nghe đi nghe lại nhẩm mãi trong đầu, thế nào mà nó ra ” me thì là mắt, te thì là tay, mayuge cái đôi lông mày”. Và bài đó của tôi lại tiếp tục được đón nhận như một món ăn mới, một cách học thú vị đối với tiếng Nhật. Và Bánh cứ như vậy lớn lên cho tới bây giờ.
ĐỘNG LỰC TỪ “BÁNH”.
Cuộc sống của tôi có thêm rất nhiều thay đổi kề từ khi “LÀM BÁNH”. Đầu tiên phải kể đến sản phẩm của mình được nhiều người quan tâm, nên tôi có thêm động lực phát triển. Tôi nhận được khá nhiều sự chia sẻ từ các bạn đang học tập tiếng Nhật, có cả những lời cảm ơn chân thành từ các bạn.Tôi vui lắm. Tuy nhiên Bánh càng lớn, thì áp lực đè lên vai tôi càng nặng, vì thế tôi luôn tự thôi thúc mình học tập mạnh mẽ, ép mình phải cố gắng để làm tốt hơn những gì mình đang có, để mang lại nhiều điều có ích hơn cho cộng đồng. Thứ hai, tôi cảm thấy bản thân mình đang làm một việc có ý nghĩa khi thay vì ngồi kêu than đời bất công, công việc vất vả, thì tôi dành thời gian đó để học tập, chia sẻ, tạo nguồn động lực cho các bạn trẻ đang bước vào con đường học tập tiếng Nhật gian nan. Tôi cảm thấy mình cũng dần trưởng thành lên theo đó. Tôi đã quen thêm được rất nhiều bạn bè, những anh chị đi trước, họ cho tôi lời khuyên và giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi đã tìm kiếm được những đồng đội, những người có cùng chí hướng với mình, đều muốn mang kiến thức cũng như kinh nghiệm của mình, góp phần nhỏ bé tạo nên một môi trường học tập thân thiện, lành mạnh và hiệu quả hơn cho những người đi sau. Điều đó khiến tôi cảm thấy, mình không còn phải bước đi một mình, không phải cô đơn nữa. Và thật sung sướng vì điều ấy
LỜI NHẮN :
Thời gian tu nghiệp của tôi mới trải qua một nửa, tôi còn phải tiếp tục công việc giàn giáo thêm 1 năm rưỡi nữa, tuy vất vả, nhưng cũng là thêm một chút thời gian để tôi trải nghiệm và học tập thêm nhiều thứ ở Nhật, để một ngày nào đó có thể cùng anh em đồng đội, làm nên một điều gì đó từ Bánh. Nhân đây tôi cũng muốn nhắn nhủ rằng, dù cho mình có vô tình bị đẩy vào hoàn cảnh ko như ý muốn, cũng đừng nên than vãn, hay buông xuôi để thời gian trôi qua một cách lãng phí. Hãy nuôi tương lai của mình ngay từ hôm nay, hãy bắt tay vào thực hiện ước mơ từ những đuổi nhỏ nhất, rồi một ngày nào đó, thành công sẽ theo đuổi bạn.
母さんからの一言

若くて傲慢な経験の無い新卒エンジニアであった私は、就職活動も一切せずに、3年生の時に開いた小さな電気部品店で毎日を過ごしていました。資金も無く、あまり稼げていない状態でした。

お正月が近づいてきたある日、「お前、日本に行かないかい?」と、母さんから声を掛けられました。様々な考えが頭に浮かびましたが、資金がないまま今のお店を経営していても仕方ないと思ったし、海外へ留学に行けることに興奮し、それ以上深く考えずに同意しました。

留学プログラム?!

お正月が終わり、父さんが手続きを全て済ましてくれ、まず20日間の研修コースに通い始めましたが、そこでは達成できそうにない様々な目標が設けられていました。日本語のひらがな・カタカナ、様々な名詞、動詞、形容詞のリスト等を全て覚えることや、基準に達する為の筋力トレーニングを毎日行なう(!?)ことなどです。

手続きの際に両親から、「これはベトナム労働・傷病兵・社会省の留学プログラムで、通常は省の役人と繋がりがないと参加できないんだよ。」と聞かされ、将来の色々な展望を頭の中で描いていました。しかし、実際に参加してみると、これは留学プログラムではなく技能実習生の派遣プログラムだと分かりました。(その時初めて技能実習生がどんなものかを知りました。)

想像していたものとは違いましたが、「まあ、海外に行けるし、大変だけどお金を稼げばいいや。」と素直に受け入れ、会社の採用面接日まで一所懸命勉強することにしました。
派遣先がどんな会社かもはっきりとは分かっておらず、建設現場で足場を組立てる仕事らしいとしか聞いていませんでした。先輩たちからは、“すごく大変な仕事だぞ”と言われましたが、「実際にやってみなければ分からないや」と思い、積極的に取り組むことにしました。

日本語を勉強した日々

日本語の勉強はかなり大変でした。先生が日本語を話すと、まるで鳥が囀っているかのようで、私には全く理解できませんでした。そして、新しい単語を学ぶ際には、喉が痛くなるほどクラス全員で口を揃え、大きな声で読み上げなければならず、「もっと楽な勉強方法があるのではないか?」と常に考えていました。

当時は先生からの宿題だけで毎日パンパンな状態でしたが、漢字(象形文字)が好きだったので、漢字の勉強に集中していました。「今は漢字を勉強しなくてもいいよ」と先生が言ったのにもかかわらず、漢字ではない授業中にもこっそりと漢字の勉強をして、授業中に私用を行なったということで何回か漢字の本を没収されそうにもなりました。

最初は難しいと思った日本語ですが、勉強し始めると意外とすんなり頭に入ってきて、教えられたこと以外についても自分で調べるようになりました。日本語の漢字とベトナム語の単語(具体的には漢越語)は、発音と意味の面で共通点が多いことに気づき、その共通点を発見できて以降、新しい言葉を覚える際にも暗記する必要がなくなり、以前よりずいぶん楽になりました。

日本語の勉強に慣れてくると、4ヶ月で「みんなの日本語」の25課まで勉強することが遅いと感じ、より早いペースで勉強するスケジュールを立ててみました。その結果、同じ期間で「みんなの日本語」の50課まで勉強出来て、漢字も約1,000文字ぐらい覚える事が出来ました。日本語(特に漢字)を積極的に勉強したので、世界で最も難しいと言われる日本語を自分も使いこなせるだろうと自信がつきました。

採用試験では、日本語能力に関しては非常に優秀な点数を取れましたが、体力の方はあと少しで落ちそうなくらいギリギリでした。総合評価の結果、合格となり、○○ヶ月経ってようやく日本に行くことが決まりました。
危険な仕事
出社1日目。長さ3.6メートル、重さ13.6キロの足場用の金属製板2本を肩に載せ、2階まで何度も繰り返し運びました。重くて苦しくて、喉が渇き、肩がやけどのように赤くなり、足もボロボロ。「なんてこった、悪夢じゃないよね?これを3年間もやらなきゃならないのか?!」と、思っていたことを今でもはっきりと覚えています。
しかし、実はそれはまだまだ楽な日でした。その後はもっと大変で、足場板を30~40メートルの高層まで運ぶことが当たり前になりました。雨の日も、風の日も、そして雪の日も休むことなく仕事は続き、一歩でも足を滑らせると、人生が終わるようなことが、ほぼ毎日繰り返されました。
また、仕事を始めたばかりの時は仕事の事があまり分からなかったので、よく周りの人に叱られ、頭にきて、諦めようとしたことが沢山ありました。1年間は何とか我慢して逃げようと思ったことまでありました。
積極的に考えて、積極的に行動
しかし、時間が経つにつれて、少しずつ積極的に考えるようになり、この生活から何を得られるかを考えました。毎月手取り8万円しかないので、決して給与(お金)は良くないですが、毎日日本語でコミュニケーションできるチャンスは本当に宝物だと思うようになりました。

知識を身に付ければきっと今よりたくさんのお金を稼げると信じて、より一生懸命に勉強するようになりました。建設現場は離れたところが多く、ほぼ毎日朝4時に起きて仕事に出て、夜も毎日8時~9時までです。しかし、車で移動する時間もそれなりに長いので、その時間を活用する為、いくら疲れていても居眠りを我慢し、日本語を勉強し続けています。そのおかげで、周りの人の言ったことがだいたい分かるようになり、自信を持ってコミュニケーションできるようになりました。
「仕事のことを勉強しろよ。これは勉強してもお金にはならないだろう」と、周りから言われることもありますが、気にせず勉強を続けています。
「ケーキ」を作る
2015年1月のある日曜日、日本語の単語を並べて詩を作りました。思った以上の良くできたので、調子に乗った私は後輩や周りの人たちに共有する為、Facebookのページを作りました。「飴を食べるように簡単な中国語学習」というページを真似して、「ケーキを食べるように簡単な日本語学習」というページの名前にしました。

ページを作成して数カ月後、やっと勇気を出して、漢字の勉強方法を教える最初の動画制作に着手しようとしましたが、その時偶然、音楽を使ってラップで英語を教えようとしている欧米人の動画を見ました。簡単だけど面白く、「これなら、自分もできるじゃないか」と思い、良く使われる漢字の50の部首についての詩を作り、詩が完成すると、メロディに合わせて読み上げて意味を説明する動画を作成しましたが、あまりにも疲れていたので、動画が完成し、Facebookページにアップロードすると、すぐに眠ってしまいました。
朝起きて、何気なくページを見てみると、動画の閲覧回数が何万回にも昇り、いいねとシェアの件数も数千件以上になっていて、宝くじに当たったかのように驚きながら喜びました。
直観的で、分かりやすく、覚えやすいと、皆さんから評価を頂いたのが嬉しくて嬉しくてたまりませんでした。

その後、最初の動画の発想を活かし、音楽を通じて如何に日本語の知識を伝えるかを考えはじめました。そして、「お母さんの日記」というベトナムでは誰もが知っている歌のメロディに合わせて、手や眉毛、目など、体の部分について日本語で説明する動画を作成しましたが、最初の動画と同じく、新しい日本語学習方法として多くの人から好評を得ました。そのようにして、「ケーキ」はどんどん成長しています。

「ケーキ」から生まれるやる気
ページを運営するようになり、生活も色々と変わって来ました。
制作した動画が多くの人の好評を得たことで、ページを運営し、発展させることに益々やる気が高まりました。また、見てくれた人からのメッセージも沢山もらい、その中には感謝の気持ちを伝えてくれるものもあり、本当にうれしい限りです。
ファンが増えれば増えるほど、プレッシャーもそれなりに感じるようになってきましたが、より良いものを作る為に、より多くの役に立つ情報を届ける為に、日々努力して勉強するようになりました。

また、このように皆に役に立つ情報を届けることによって、自分が意味のあることをしていると思えて積極的に考えるようになりました。自分の大変な仕事に文句を言ったり、世が不公平だと弱音を吐いたりするよりも、自分なりに頑張って勉強をして、得た知識を共有することで、日本語を勉強し始めた若者にいい刺激を与えることの方がずっといいと思っています。

また、ページが大きくなるとともに、自分の成長も日々感じています。ページを通じて、多くの人と友達になり、たくさんのアドバイスをもらいました。そして、私と同じく、自分の知識や情熱で、より親切で勉強しやすい日本語学習環境を作りあげたいと思っている仲間とも出会えました。これからは、一人ぼっちではなく、沢山の仲間と力を合わせ、自分の知識を皆さんに共有できるようになったことは一番の幸せです。

メッセージ
技能実習生の期間はまだ半分しか経っておらず、足場を組立てる大変な仕事は後1年半続けなければなりません。しかし、積極的に考えれば、まだ1年半日本を体験し、日本で勉強することができます。いつか仲間たちと一緒に、ページを通じて何かすごいことをやりたいなといつも思います。
このストーリーを通じて、伝えたいことは一つだけです。もしも自分が期待していない環境に置かれても、時間を無駄にせず、諦めず、文句を言わないで、小さいことからでもいいので、自分の夢を実現するために少しずつ努力していきましょう。努力がきっと報われて、いつかあなたに成功が訪れるでしょう。

Trân trọng cảm ơn MPKEN đã cho cá nhân tôi có cơ hội được chia sẻ với mọi người câu chuyện của mình, hi vọng câu chuyện này sẽ mang lại cho các bạn, những người đang theo dõi Bánh, có một cái nhìn lạc quan hơn về cuộc sống. Hãy cùng tôi cố gắng nhé !
Thân ái !
AD: Gấu

Nguồn: Fanpage Học tiếng Nhật dễ như ăn bánh

Đọc thêm

Hướng dẫn chi tiết cách đổi bằng lái xe Việt Nam sang bằng Nhật

  Các bạn đang (sẽ) sống và làm việc ở Nhật Bản, nếu có bằng …

One comment

  1. chúc ad gấu có thêm sức khỏe và nhiều niềm vui trong cuộc sống. cố gắng lên nhé ad!

Leave a Reply