Trang chủ / Câu chuyện Nhật Bản / Thảm sát Nam Kinh: Nhật tiến vào Nam Kinh dễ như trở bàn tay

Thảm sát Nam Kinh: Nhật tiến vào Nam Kinh dễ như trở bàn tay

Nhật Bản xâm lược Trung Quốc năm 1937. Thời điểm này, có nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan khiến cho người Nhật dễ dàng tiến vào Nam Kinh.

Tháng 8/1937, ở vào thời điểm giữa cuộc chiến tranh Trung – Nhật, quân đội Nhật Bản gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ và chịu nhiều tổn thất trong trận Thượng Hải. Trận đánh diễn ra đẫm máu và cả hai bên đều thiệt hại nặng nề trong những trận đánh giáp lá cà.

Ngày 5/8/1937, Nhật hoàng Showa đích thân phê chuẩn lời đề nghị từ phía quân đội của ông về việc ngừng tôn trọng luật pháp quốc tế đối với các tù binh chiến tranh Trung Quốc mà phía Nhật nắm giữ.

Đây được xem là động thái “mở đường” cho một loạt những hành động vô nhân đạo mà binh lính Nhật thực hiện sau đó ở Trung Quốc. Từ Thượng Hải tới Nam Kinh, binh lính Nhật Bản sau đó đã thực hiện nhiều hành vi vô cùng tàn bạo, nổi tiếng nhất là cuộc thi chặt đầu 100 người. Song, phía Trung Quốc cũng có nhiều hành động hung bạo khác nhằm chống lại người Nhật Bản.

Tới giữa tháng 11/1937, Nhật đã chiếm Thượng Hải với sự trợ chiến của hải quân và không quân. Tổng tư lệnh Bộ tham mưu tại Tokyo đã quyết định không mở rộng thêm nữa cuộc chiến, vì số lượng tổn thất to lớn cũng như tinh thần đang suy sụp trong binh lính.

Khi quân đội Nhật Bản áp sát Nam Kinh, những thường dân Trung Quốc lũ lượt dắt díu nhau bỏ chạy khỏi thành phố, và quân đội Trung Quốc đưa ra thi hành một chiến dịch mang tên là “tiêu thổ kháng chiến”, mục tiêu là hủy hoại bất kỳ thứ gì có thể bị sử dụng bởi quân đội xâm lược Nhật Bản. Các mục tiêu bên trong và bên ngoài phạm vi thành phố như các trại lính, nhà cửa, Bộ thông tin Trung Quốc, rừng rú và thậm chí là toàn bộ các ngôi làng bị đốt cháy tận móng, ước tính giá trị của chúng lên tới 20 đến 30 triệu USD ở thời điểm đó.

Ngày 2/12, Nhật hoàng Showa chỉ định chú của mình là hoàng tử Asaka, làm tư lệnh cuộc xâm lược. Rất khó biết, với tư cách thành viên gia đình hoàng gia, Asaka liệu có quyền uy tối cao đối với Matsui Iwane, người chính thức là tổng tư lệnh, nhưng rõ ràng vì ở trong hàng ngũ sĩ quan cao cấp nhất, ông có quyền đối với các vị chỉ huy cấp sư đoàn, các trung tướng như Nakajima Kesago và Yanagawa Heisuke.

Yasuhiko Asaka

Nhiều người phương Tây đang sống trong thành phố ở thời điểm đó, là các thương nhân hay nhà truyền giáo cho nhiều tôn giáo khác nhau. Khi quân đội Nhật Bản bắt đầu các phi vụ ném bom vào Nam Kinh, đa số người phương Tây và toàn bộ các phóng viên đều quay về nước chỉ trừ 22 người, gồm cả doanh nhân John Rabe của tập đoàn Siemens, ông đã ở lại và thành lập ra một ủy ban, gọi là Ủy ban Quốc tế về An toàn khu Nam Kinh. Rabe được bầu làm lãnh đạo ủy ban này. Ủy ban đã lập ra An toàn khu Nam Kinh ở khu vực phía tây thành phố. Chính phủ Nhật Bản đã chấp nhận không tấn công vào những vùng không có quân đội Trung Quốc chiếm giữ của thành phố, và các thành viên Ủy ban Quốc tế về An toàn khu Nam Kinh đã tìm cách thuyết phục chính phủ Trung Quốc rút lui toàn bộ binh sĩ của họ ra khỏi khu vực.

Phải nói rằng, ở một mức độ nào đó, người Nhật quả thực đã tôn trọng An toàn khu; không một quả đạn pháo nào rơi vào khu vực này chỉ trừ vài viên đạn lạc. Những hành động bạo lực xảy ra trong khu vực này thấp hơn rất nhiều so với các nơi khác về mọi phương diện.

Ngày 7/12, quân đội Nhật Bản ra một sắc lệnh cho tất cả binh lính, cho rằng hành động chiếm giữ một thủ đô nước ngoài là sự kiện chưa từng có với Quân đội Nhật Bản, vì thế tất cả những binh sĩ “phạm bất kỳ hành vi sai trái nào”, “làm mất danh dự quân đội Nhật Bản”, “cướp bóc”, hay “để hỏa hoạn cháy lan, thậm chí vì lý do bất cẩn” sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

nhat-ban-danh-nam-kinh28
Chiến tranh Trung – Nhật 1937 được xem là cuộc chiến tranh lớn nhất ở châu Á thế kỷ XX.

Quân đội Nhật Bản tiếp tục tiến về phía trước, chọc thủng những giới tuyến cuối cùng của quân kháng chiến Trung Quốc, và tới sát ranh giới thành phố Nam Kinh ngày 9/12. Vào buổi trưa, quân đội thả truyền đơn vào thành phố, hối thúc Nam Kinh đầu hàng trong 24 giờ.

Bản sắc lệnh được gửi dưới danh nghĩa Tổng tư lệnh Quân đội Nhật Bản kêu gọi phía Trung Quốc “hãy mở cửa thành phố Nam Kinh theo cách hòa bình, và tuân theo những huấn lệnh dưới đây”:

“Quân đội Nhật Bản, với sức mạnh 1 triệu quân, đã chinh phục Thương Châu. Chúng tôi đã bao vây thành phố Nam Kinh… Quân đội Nhật Bản sẽ không khoan dung với những kẻ phản kháng, trừng phạt chúng nghiêm khắc nhất, nhưng sẽ không gây hại tới những thường dân vô tội cũng như những binh sĩ trong quân đội Trung Quốc những người không kháng cự. Mong ước cao nhất của chúng tôi là bảo vệ nền văn hóa Đông Á. Nếu quân đội Trung Quốc tiếp tục kháng cự, chiến tranh tại Nam Kinh là không thể tránh khỏi. Nền văn hóa đã kéo dài hơn một nghìn năm sẽ chỉ còn là tro tàn, và chính phủ đã tồn tại từ hơn một thập kỷ nay sẽ bị đập tan”.

Thành phố Nam Kinh ngày nay.

Quân đội Nhật Bản chờ đợi câu trả lời. Tới 1 giờ chiều ngày hôm sau, khi không thấy phái đoàn Trung Quốc nào, Tướng Matsui Iwane ra lệnh dùng vũ lực chiếm Nam Kinh. Ngày 12/12, sau 2 ngày tấn công của quân đội Nhật Bản, với pháo binh dồn dập và những cuộc ném bom từ trên không, Tướng Tang Sheng-chi ra lệnh quân sĩ rút lui. Diễn biến tiếp theo là sự hỗn loạn. Một số binh lính Trung Quốc vứt bỏ binh phục đóng giả thường dân để trốn tránh, nhiều người khác bị sĩ quan bắn vào lưng khi tìm cách trốn chạy. Những người đã ở bên ngoài thành phố bỏ chạy về phía bắc tới sông Dương Tử, chỉ để thấy rằng không còn một chiếc thuyền nào đợi ở đó để cứu họ. Một số người nhảy xuống làn nước mùa đông và chết đuối.

Ngày 13/12, người Nhật tiến vào thành phố Nam Kinh, không gặp bất kỳ một sự kháng cự quân sự nào.

Đọc thêm

Vì sao người Nhật đi đâu cũng phải… cởi giày?

Ở Nhật Bản, chỉ cần là những nơi có sàn nhà thì có nghĩa là …

Leave a Reply