Trang chủ / Câu chuyện Nhật Bản / Blog Nhật Bản / Blog Nhật Bản: Thế hệ thanh niên Trung Quốc bị tẩy não

Blog Nhật Bản: Thế hệ thanh niên Trung Quốc bị tẩy não

Tác giả: Qi Ge

Người dịch: Đan Thanh

21-9-2012

Những cuộc biểu tình chống Nhật Bản chẳng đòi lại được đảo cho chúng ta, mà chỉ làm rõ một điều: Người dân là con rối của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

THƯỢNG HẢI – Từ thập niên 1970, tôi đã được dạy rằng nhân dân Trung Quốc là nhân dân tự do và dân chủ nhất thế giới. Mỗi năm tôi đi học tiểu học ở Thượng Hải, các thầy cô giáo đều nhắc đi nhắc lại điều này trong giờ đạo đức và chính trị. Sách giáo khoa – giả vờ giả vịt ngây thơ – hỏi chúng tôi rằng liệu tự do và dân chủ ở các nước tư bản có thật là cái mà họ tự nhận không? Sau đó là có đủ kiểu logic và các ví dụ không hề nêu nguồn trích dẫn, nhưng do tôi luôn luôn ngồi đếm nhẩm để đầu óc bay xa trong những giờ học đó, thay vì tập trung nghe giảng, cho nên việc chính quyền nhồi sọ là vô ích đối với tôi. Ở trường trung học và lên đại học, tôi luôn từ chối bị tẩy não một cách kiên trì.

Nhưng ngay cả như thế, thì trong những năm đại học, tôi vẫn ghét Nhật Bản. Tôi cảm thấy người Nhật đã giết hại quá nhiều đồng bào tôi, đa số nạn nhân đều là dân thường, và cuối cùng Nhật đầu hàng thì vẫn là chưa đủ. Chỉ sau khi học tiếng Nhật và đọc thêm các tài liệu lịch sử, tôi mới dần hiểu ra bộ mặt thật của lịch sử: Khi quân đội Nhật xâm lược Trung Quốc vào năm 1931, Mao Trạch Đông – hồi ấy vẫn còn là du kích – đã quay đầu tháo chạy. Tưởng Giới Thạch – vị tống thống trên danh nghĩa của Trung Hoa lúc đó đã trụ lại để chiến đấu trong thành phố Trùng Khánh thời chiến, còn Đảng Cộng sản của Mao trốn lên phía bắc để lập căn cứ chống Nhật ở tỉnh Thiểm Tây (Shaanxi), Cam Túc (Gansu), và Ninh Hạ (Ningxia), nơi chẳng có một lính Nhật nào.

Thanh niên ngày nay lại lặp lại những chuyện tôi đã trải qua hồi mới lớn, nhưng, không như thế hệ tôi – những người mà lòng căm ghét Nhật Bản chỉ dừng ở mức độ lời nói – thế hệ này đã xuống đường biểu tình.

Mặc dù hiến pháp Trung Hoa cho phép dân biểu tình, nhưng chính quyền vẫn cấm biểu tình trong những trường hợp đặc biệt. Bất cứ ai biết sử Trung Quốc đều hiểu rằng khi luật Trung Quốc quy định một điều gì đó thì có thể là nó có ý nói ngược lại. Ví dụ, luật Trung Quốc bảo rằng mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, nhưng trên thực tế, Hồ Cẩm Đào và các đồng chí của ông ta bình đẳng hơn tất cả những người khác.

Vì vậy, thanh niên Trung Quốc ngày nay nên cảm ơn chính quyền Nhật Bản, bởi vì nếu Nhật Bản chưa mua quần đảo Điếu Ngư, thì chính quyền Trung Quốc sẽ chẳng mở mạng một chút nào để cho phép họ xuống đường như tuần trước. Những người biểu tình hò hét các khẩu hiệu đơn điệu, nhàm chán, chẳng hạn như đòi Nhật Bản cút khỏi quần đảo Điếu Ngư; công an mặc thường phục trà trộn với người biểu tình, trao đổi với nhau một cách hết sức căng thẳng qua tai nghe. Người biểu tình thậm chí còn vác ảnh Mao Trạch Đông – đã chết từ năm 1976, và tôi thì ước giá như ông ta chết sớm hơn thế.

Nhiều người biểu tình trẻ tuổi tỏ ra cực kỳ phấn khích. Hàng thập kỷ qua, các chương trình tivi về cuộc kháng chiến chống Nhật 1931-1945 bóp méo mọi sự thật lịch sử và biến người Nhật thành một sắc dân ngu đần, hung hãn, tàn bạo, một giống gián cần bị tiêu diệt. Thật buồn cười là, các diễn viên Trung Quốc vào vai ác quỷ Nhật Bản đều chỉ nói tiếng Trung Quốc, khúm núm một cách trơ trẽn, mọi cử chỉ của họ chẳng khác gì các quan chức tham nhũng có mặt trên khắp đất nước Trung Hoa ngày nay.

Giờ đây, chính quyền Trung Quốc cảm thấy chỉ bôi nhọ kẻ thù qua tivi thì chưa đủ, và đã đến lúc cho phép thanh niên biểu tình – một cơ hội mà thanh niên rất hoan nghênh, bởi vì như thế là thông qua các hành động yêu nước của mình, họ có thể chứng tỏ là họ có giá trị trên cái cõi đời này. Nhiều người trong số họ bình thường có địa vị rất khiêm tốn, thu nhập thấp, lê lết vật lộn sống ở các thành phố đắt đỏ. Họ không mua nổi nhà, không có gia đình, không nuôi được con, không chăm sóc nổi bố mẹ, và chẳng ai quan tâm chú ý đến họ. Nhưng giờ đây, những con rối bị chà đạp đó cuối cùng đã có thể nhảy vào trung tâm của sân khấu chính trị, thế nên họ rất sẵn sàng để cho người ta giật dây họ.

Tuy nhiên, nền giáo dục tẩy não của chính quyền Trung Quốc tinh vi hơn thế nhiều. Để một chế độ đỏ có thể tồn tại lâu đến thế, để theo kịp với phương Tây về sự thừa thãi của chủ nghĩa tư bản, họ cần phải vượt trội so với mô hình Xô Viết thô bạo. Và chắc chắn là, sau những vụ đập phá, đốt phá, cỗ máy tuyên truyền sẽ tung ra khẩu hiệu “yêu nước có lý trí”: Vẫn là những định-hướng-theo-đảng cũ kỹ đó, nhưng bây giờ là một thời đại khác rồi và đảng cần kín đáo hơn, có nghĩa là họ phải nhấn mạnh cái từ đang là mốt thời thượng: “có lý trí”. Đảng Cộng sản và Bộ Máy Tuyên truyền của họ luôn luôn theo kịp thời đại.

Trong cái xã hội toàn trị một cách tinh vi này, “yêu nước có lý trí” nghĩa là phải tôn trọng các quy tắc mà chế độ toàn trị đề ra. Kiểu lý trí đó, và kiểu yêu nước đó, cũng sẽ tương tự như của Joseph Goebbels mà thôi. Tuy nhiên, những thanh niên yêu nước bị tẩy não ở Trung Hoa lục địa không hiểu điều đó. Người Hong Kong – những người biểu tình phản đối “nền giáo dục yêu nước” do chính quyền lục địa áp đặt lên họ – mới thật hiểu biểu tình: Không giống như ở lục địa, các cuộc biểu tình ở Hong Kong thực sự là tự phát và không được sự hậu thuẫn của chính phủ. Thảo nào mà các hãng tin tại Trung Quốc không hề đưa tin về chúng.

Thật lạ, trên các blog, một số lượng đáng ngạc nhiên các trí thức nổi tiếng Trung Hoa lại nhiệt liệt ủng hộ khẩu hiệu yêu nước có lý trí. Lúc đầu, tôi thấy như thế là hỏng rồi, nhưng về sau tôi hiểu ra: Khi họ ngồi học các giờ đạo đức ở trường tiểu học, hẳn họ đã không có cái thú như tôi là đếm nhẩm đến những số thật lớn để quên đi các lời bịp bợm.

Nguồn: Foreign Policy

The protests against Japan didn’t get us our islands back, but they made one thing clear: The people are puppets of the Chinese Communist Party.

SHANGHAI — Ever since the 1970s, I have known that the Chinese people are the freest and most democratic people in the world. Each year at my elementary school in Shanghai, the teachers mentioned this fact repeatedly in ethics and politics classes. Our textbooks, feigning innocence, asked us if freedom and democracy in capitalist countries could really be what they proclaimed it to be. Then there would be all kinds of strange logic and unsourced examples, but because I always counted silently to myself in those classes instead of paying attention, the government’s project was basically wasted on me. By secondary school and college, my mind was unusually hard to brainwash.

Even so, during my college years, I still hated Japan. I felt that the Japanese had killed so many of my countrymen, the vast majority of them civilians, that it wasn’t enough that they had eventually surrendered. It was only after studying Japanese and reading additional historical materials that I gradually understood the true face of history: When the Japanese army invaded China in 1931, Mao Zedong, in those days still a guerrilla fighter, turned and ran. Chiang Kai-shek, China’s nominal president at the time, stayed behind to fight the Japanese in his wartime capital of Chongqing, but Mao’s Communist Party fled to the north to establish a base of anti-Japanese resistance in the provinces of Shaanxi, Gansu, and Ningxia, where there was no Japanese army at all.

Today’s youth are repeating the same growth experience I had, but unlike my generation, whose hatred of Japan remained at the verbal level, they have taken the streets to demonstrate.

Even though China’s constitution permits demonstrations, the government prohibits them except in special circumstances. Anyone familiar with Chinese history knows that when Chinese law says one thing, it might mean the opposite. For example, Chinese law says that everyone is equal before the law, but in fact Hu Jintao and his colleagues are more equal than everyone else.

So, Chinese young people today ought to thank the Japanese government, for if it hadn’t purchased the Diaoyu Islands, the Chinese government wouldn’t have opened the net a little, allowing them to take to the streets last week. The demonstrators chanted monotonous and boring slogans, like telling the Japanese to get the hell out of the Diaoyu Islands; plainclothes cops intermingled with the marchers, keeping in nervous contact through their earpieces. Protesters even carried images of Mao, who died in 1976, though I wish he had died much earlier.

Many of the young marchers were terribly excited. For decades, TV shows about the Anti-Japanese War of 1931-1945 had distorted historical facts and turned the Japanese into a stupid, aggressive, cruel race of cockroaches that needed to be exterminated. Amusingly, the Chinese actors portraying those Japanese devils only spoke Chinese, bowing and scraping shamelessly, their every move no different from those of corrupt officials throughout China today.

Now, the Chinese government feels that it’s not enough to smear the enemy through television alone, and the time has come to allow young people to demonstrate, a chance young people welcome because through their patriotic actions they can prove their worth in this world. Many of them are ordinarily very humble, drawing a low salary and struggling in expensive cities. They can’t afford to buy homes, have a family, raise children, or take care of their parents, and no one pays any attention to them. But now, these trampled marionettes have finally made the leap to the center of the political stage, so they willingly allow their strings to be pulled.

But the Chinese government’s brainwashing education is more sophisticated than this. For a red regime to stand so long, to match Western countries in capitalistic indulgence, it needs to surpass the crude Soviet model. And sure enough, after the smashing and burning, the propaganda machine flung out the slogan “rational patriotism“: It’s the same old follow-the-party’s-instructions, but it’s a different era and the party must be hidden, which means that it must emphasize the fashionable word “rational.” The Communist Party and its Propaganda Ministry have always kept pace with the times.

In this delicately authoritarian society, “rational patriotism” means respecting the rules set up by the totalitarians. This sort of rationality, and this sort of patriotism, would be familiar to Joseph Goebbels. Yet the brainwashed patriotic youth of the mainland don’t understand this. The Hong Kongers who protested the “patriotic education” imposed by the mainland government really know how to protest — unlike on the mainland, their demonstrations were truly spontaneous and did not have government support. No wonder domestic news outlets did not report on them.

Strangely, on the microblogs, a surprising number of well-known intellectuals strongly supported the rational patriotism slogan. I found this baffling at first, but then it hit me: When they sat in ethics class in primary school, they must not have had my fondness for counting to really high numbers.

Theo: gocnhinalan.com

Đọc thêm

Thói quen “trả lại của rơi” và sự nổi tiếng của người Nhật Bản

Năm 2016, người dân Tokyo đã nộp lại số tiền kỷ lục 3,67 tỷ Yên, …

Leave a Reply